KHU TƯỢNG PHẬT - CÕI TỊNH GIỮA MÂY NGÀN
Giữa non cao gió ngàn, nơi tiếng chuông hòa trong tiếng gió, khu tượng Phật mang dấu ấn Mật Tông hiện lên như một cõi tịnh độ giữa nhân gian. Trên đỉnh thanh tịnh, Đức Phật Thích Ca ngự dưới gốc cây bồ đề, khép mắt an nhiên, hiện hữu như một thời pháp tĩnh lặng – thấm đẫm từ bi và trí tuệ. Như cha mẹ thắp đuốc soi đường, Ngài khai sáng con đường trở về chân tâm.
Tại trung tâm điện thờ, Ngài Hoàng Thần Tài hiện thân uy nghi, tay cầm của báu, chân đạp lên tham – sân – si, ánh mắt rực sáng như đuốc tuệ. Ngài không chỉ tượng trưng cho tài lộc, mà còn là minh chứng: phúc báu chỉ đến với ai biết hành thiện, giữ tâm thanh tịnh, thuận Đạo, thuận Tự nhiên.
Phía trước là Bồ Tát Quán Thế Âm, hiện thân của đại từ đại bi. Ánh mắt hiền từ như lắng nghe muôn nỗi khổ đau của chúng sinh, gợi lại hình bóng Mẹ hiền giữa đời. Ai hữu duyên ngước nhìn, lòng chợt lặng, tâm chợt nhẹ – như được ôm trọn trong vòng tay của mẹ Từ Bi.
Lẫn trong sương sớm và hương trầm nhẹ thoảng, các câu chú khắc trên bia đá như vang vọng từ ngàn xưa – mật ngữ không cần hiểu, chỉ cần cảm – để đánh thức tâm thức người hữu duyên.
Giữ tâm sáng, sống thuận Đạo và Đời, an nhiên mà tự tại – ấy là khi thấy rõ đường đi, và tìm lại chính mình giữa cõi vô thường.
Giữa cõi tịch lặng, nơi Đạo và Đời giao thoa, nguyện thân gặp tâm, tâm gặp Pháp.





Tại trung tâm điện thờ, Ngài Hoàng Thần Tài hiện thân uy nghi, tay cầm của báu, chân đạp lên tham – sân – si, ánh mắt rực sáng như đuốc tuệ. Ngài không chỉ tượng trưng cho tài lộc, mà còn là minh chứng: phúc báu chỉ đến với ai biết hành thiện, giữ tâm thanh tịnh, thuận Đạo, thuận Tự nhiên.
Phía trước là Bồ Tát Quán Thế Âm, hiện thân của đại từ đại bi. Ánh mắt hiền từ như lắng nghe muôn nỗi khổ đau của chúng sinh, gợi lại hình bóng Mẹ hiền giữa đời. Ai hữu duyên ngước nhìn, lòng chợt lặng, tâm chợt nhẹ – như được ôm trọn trong vòng tay của mẹ Từ Bi.
Lẫn trong sương sớm và hương trầm nhẹ thoảng, các câu chú khắc trên bia đá như vang vọng từ ngàn xưa – mật ngữ không cần hiểu, chỉ cần cảm – để đánh thức tâm thức người hữu duyên.
Giữ tâm sáng, sống thuận Đạo và Đời, an nhiên mà tự tại – ấy là khi thấy rõ đường đi, và tìm lại chính mình giữa cõi vô thường.
Giữa cõi tịch lặng, nơi Đạo và Đời giao thoa, nguyện thân gặp tâm, tâm gặp Pháp.

