CỔNG TRỜI

Nơi trời và đất giao hòa, linh khí hội tụ một chốn linh thiêng, tại đây con người có thể cảm nhận hơi thở của vũ trụ. Du khách đắm mình cùng mây trắng vờn quanh đá núi, một hành trình tâm linh lặng lẽ mở ra, như chiếc cầu nối giữa cõi trần và vũ trụ huyền vi.
Khởi nguồn từ chân núi – cõi trần thế. Nơi đây, lòng người đầy ắp khát vọng tình yêu và mơ ước. Từng đôi uyên ương nắm tay nhau bước qua cầu tình yêu giữa nhân gian thơ mộng, men theo những bậc đá phủ rêu phong, như thể cùng nhau vượt qua thăng trầm kiếp người. Mỗi bước chân là một lần cùng nhau sẻ chia nỗi buồn, niềm vui, để cùng nhau tìm đến bến bờ hạnh phúc.
Càng tiến bước lên cao, đất trời dần rộng mở. Gió nhẹ tựa hơi thở của núi, lòng người bỗng thanh thản lạ kỳ. Đây là cõi trời – nơi linh khí tụ hội, nơi bụi trần lặng lẽ rơi rụng phía sau. Giữa tầng mây bồng bềnh, cánh cổng trời cổ kính hiện ra, mở lối vào miền linh thiêng. Ở đó là Ngũ Hành Sơn – biểu tượng cho năm yếu tố tạo nên vũ trụ: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ – và Tứ Đại Thiên Vương, bốn vị hộ pháp trấn giữ bốn phương trời, bảo vệ chánh pháp và chở che muôn loài. Du khách chợt lặng đi như cảm nhận được năng lượng kỳ diệu của trời đất ban tặng.
Theo lối nhỏ ta lạc bước vào cõi tiên – một miền ảo diệu giữa rừng đào ngát hương. Chốn ấy thấp thoáng bóng tiên áo mây, tiếng cười trong veo vang qua kẽ lá, ánh đào hồng rắc mộng giữa trời xanh. Cảnh sắc huyền diệu gợi lòng nhớ hội Bàn Đào nơi thiên giới — chốn Tôn Ngộ Không từng đại náo, khiến bước chân lạc vào tiên cảnh, quên cả thực tại.
Trong khói sương mờ cõi Phật hiện ra – Ô Quy Hồ Tự, một tịnh độ giữa nhân gian. Nơi ấy, linh hồn như được gột sạch trong sương sớm núi rừng, trong tiếng chuông chùa ngân nga giữa cõi vô biên. Để đến Ô Quy Hồ Tự Du khách qua cầu Quán Âm – như vượt một dòng sông mê, để trở về bờ giác. Cây cầu không chỉ là nhịp nối giữa hai bờ, mà là con thuyền đưa ta vượt sông mê về miền cực lạc. Ô Quy Hồ Tự không phải là nơi để đến, mà là nơi để trở về – trở về với chính mình, với phần tĩnh lặng sâu thẳm trong tâm hồn. Đó là chốn quy ngưỡng, nơi lòng người có thể lắng đọng như mặt hồ thu, để nhận ra rằng: bình yên không ở đâu xa, nó luôn hiện hữu trong ta, chỉ chờ một cơn gió lành, một bước chân tỉnh thức để thức dậy trong ta.