CHUYỆN TÌNH Ô QUY HỒ
Trên đỉnh trời Tây Bắc, nơi mây trắng vờn quanh núi cao, giữa non ngàn trùng điệp, có một chốn linh thiêng mang tên Cổng Trời Ô Quy Hồ. Nơi ấy không chỉ là đỉnh cao kỳ vĩ của đất trời, mà còn lưu giữ một truyền thuyết tình yêu buồn – đẹp đến nao lòng, như sương khói vương mãi giữa cõi nhân gian. Tương truyền, thuở xa xưa, có chàng tiều phu nghèo, con trai thần núi - tên Ô Quy Hồ, ngày ngày lên rừng đốn củi, sống đời bình dị giữa thiên nhiên. Một hôm, giữa rừng sâu tĩnh lặng, tiếng sáo chàng cất lên làm rung động lòng nàng tiên nữ hạ phàm – nàng đẹp tựa sương mai, giọng nói nhẹ như gió thoảng qua tán lá, mang hương sắc cõi tiên giữa chốn trần gian.
Tình yêu giữa người phàm và tiên nữ lặng lẽ nảy nở, giữa âm thanh suối chảy và sắc hoa rừng – tinh khôi mà sâu nặng, như ánh chiều vàng nhuộm sườn núi. Nhưng duyên ấy trái luật trời. Ngày nàng bị Ngọc Hoàng gọi về thiên giới, tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp núi rừng. Vì thương nhớ khôn nguôi, nàng hóa thân thành cánh chim lông vàng rực, bay khắp núi rừng, da diết gọi mãi tên chàng: “Ô Quy Hồ… Ô Quy Hồ…” – tiếng gọi bi thương, vọng mãi đất trời. Còn chàng tiều phu, trái tim tan vỡ, ở lại bên Cổng Trời, nằm bất động, hóa thành cụ rùa đen lặng lẽ hướng về phía núi – nơi tiếng gọi năm xưa vẫn văng vẳng giữa gió sương.
Người đời bảo, linh hồn chàng chưa từng rời nơi ấy. Trong dáng hình rùa đen là trái tim thủy chung, một linh hồn lặng thinh mà mãi chờ mong, qua từng mùa mây phủ, từng lớp sương mù. Mỗi khi mây giăng trắng đỉnh đèo, mỗi khi gió hú ngang Cổng Trời, người ta như nghe thấy tiếng tình nhân xưa – một người vọng gọi theo gió, một người lặng im hóa đá giữa ngàn năm trời đất. Vì thế, Cổng Trời Ô Quy Hồ không chỉ là nơi để ngắm, mà là nơi để cảm – cảm một tình yêu vĩnh cửu, một sự chờ đợi khắc cốt ghi tâm, khiến lòng người qua đây chẳng thể nào quên
Trên đỉnh trời Tây Bắc, nơi mây trắng vờn quanh đỉnh núi, nơi non ngàn trùng điệp, có một chốn linh thiêng mang tên Cổng Trời Ô Quy Hồ – không chỉ là đỉnh cao kỳ vĩ của đất trời, mà còn là nơi cất giữ một truyền thuyết tình yêu buồn, đẹp đến nao lòng, như sương khói vương vấn mãi giữa đất trời.
Tình yêu giữa người phàm và tiên nữ lặng lẽ nảy nở, giữa âm thanh suối chảy và sắc hoa rừng – tinh khôi mà sâu nặng, như ánh chiều vàng nhuộm sườn núi. Nhưng duyên ấy trái luật trời. Ngày nàng bị Ngọc Hoàng gọi về thiên giới, tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp núi rừng. Vì thương nhớ khôn nguôi, nàng hóa thân thành cánh chim lông vàng rực, bay khắp núi rừng, da diết gọi mãi tên chàng: “Ô Quy Hồ… Ô Quy Hồ…” – tiếng gọi bi thương, vọng mãi đất trời. Còn chàng tiều phu, trái tim tan vỡ, ở lại bên Cổng Trời, nằm bất động, hóa thành cụ rùa đen lặng lẽ hướng về phía núi – nơi tiếng gọi năm xưa vẫn văng vẳng giữa gió sương.
Người đời bảo, linh hồn chàng chưa từng rời nơi ấy. Trong dáng hình rùa đen là trái tim thủy chung, một linh hồn lặng thinh mà mãi chờ mong, qua từng mùa mây phủ, từng lớp sương mù. Mỗi khi mây giăng trắng đỉnh đèo, mỗi khi gió hú ngang Cổng Trời, người ta như nghe thấy tiếng tình nhân xưa – một người vọng gọi theo gió, một người lặng im hóa đá giữa ngàn năm trời đất. Vì thế, Cổng Trời Ô Quy Hồ không chỉ là nơi để ngắm, mà là nơi để cảm – cảm một tình yêu vĩnh cửu, một sự chờ đợi khắc cốt ghi tâm, khiến lòng người qua đây chẳng thể nào quên
Trên đỉnh trời Tây Bắc, nơi mây trắng vờn quanh đỉnh núi, nơi non ngàn trùng điệp, có một chốn linh thiêng mang tên Cổng Trời Ô Quy Hồ – không chỉ là đỉnh cao kỳ vĩ của đất trời, mà còn là nơi cất giữ một truyền thuyết tình yêu buồn, đẹp đến nao lòng, như sương khói vương vấn mãi giữa đất trời.
.jpg)
.jpg)
